Trên thế giới có 2 loại phị nữ là phụ nữ hạnh phúc và phụ nữ kiên cường. Phụ nữ hạnh phúc là người luôn được chở che, bao bọc còn phụ nữ kiên cường không phải họ muốn kiên cường mà là vì sau những lần vùi dập của cuộc sống bắt buộc họ trở nên kiên cường. Sinh ra là phụ nữ không ai muốn bản thân phải gồng mình lên để chống chọi với những va chạm cuộc đời. Ai cũng mong có một người bên cạnh để lúc yếu đuối còn dựa vào. Nhưng có người dựa vào hay để bị vùi dập hơn còn tùy thuộc vào vận mệnh của từng người.

Phụ nữ chỉ thương mình sau những tháng năm kiệt sức vì thương người khác. Chỉ biết quý trọng bản thân mình hơn khi nhận được sự phản bội, bạc bẽo từ đàn ông. Chỉ khi đó họ nhận ra rằng nếu bản thân không tự thương mình thì còn ai thương mình nữa.

Đã là phụ nữ thì luôn mang trong mình bản chất hy sinh quá nhiều. Phụ nữ trong tình yêu và hôn nhân luôn dốc hết sức lực để yêu thương và vun vén. Nhưng không phải phụ nữ có công là chồng không phụ. Rất nhiều người dành cả thanh xuân để bên cạnh một người đà ông mới chập chữ bắt đầu sự nghiệp nhưng đến khi họ có tất cả rồi thì họ lại chẳng còn nhìn lại người phụ nữ bên cạnh mình ngày xưa nữa.

“Đàn ông thử phụ nữ khi không có gì trong tay, phụ nữ thử đàn ông khi trong tay có tất cả”. Quả thật chẳng sai chút nào, đàn ông nghèo khổ thì phụ nữ chẳng chê bai còn sát cánh giúp đỡ qua khó khan, nhưng lúc khá giả rồi thì sao, có nhận lại được hạnh phúc nhưng từng mong đợi hay nhận lại sự đắng cay và phản bội. Đến lúc người ta có tất cả trong tay rồi thì phụ nữ ấy lại bị chê xấu, chê già nhưng già và xấu là vì đâu vì cả thanh xuân ấy bỏ ra cho đàn ông mà thôi.

Phụ nữ ấy mà họ chẳng bao giờ chịu yêu thương bản thân mình cho đến khi bị phản bội.

Đàn ông không biết rằng nếu cho đàn bà cảm nhận được tình yêu thương thật sự thì đàn bà sẽ cho lại rất nhiều. Cho phụ nữ một căn nhà sẽ nhận lại mái ấm. Cho phụ nữ những nguyên liệu, đàn bà sẽ cho lại một bữa cơm đầm ấm. Cho phụ nữ tình yêu sẽ nhận lại cả đời son sắt. Nhưng oái ăm thay, khi phụ nữ dốc tâm tận hiến cho tình yêu và gia đình thì chỉ nhận về những điều bạc bẽo.

Phụ nữ hy sinh, nhẫn nhịn nhưng chỉ nhận được sự coi thường của chồng. Phụ nữ chung thủy, một lòng một dạ vì chồng nhưng đàn ông lại nhẫn tâm ngoại tình, vụng trộm. Đàn bà vun vén, giỏi giang, lo toan thì đàn ông lại vô tâm phó thác hết mọi sự lên vai vợ. Đau lòng thay, trên đời này rất ít người đàn ông biết trân trọng những cố gắng và sự hy sinh của người vợ.

Phụ nữ từng trải dễ dàng buông tay người đàn ông khiến mình đau đớn và tổn thương. Họ bù đắp những năm tháng hy sinh bằng cách cho mình những phút giây thật tĩnh lặng, thanh thản. Họ nhìn vào gương, thương những vết chai sạn, thương thanh xuân đã qua đi, thương cả những vết hằn thời gian trên khóe mắt. Họ nhận ra rằng chưa bao giờ là quá muộn để yêu thương chính mình!

Tin Liên Quan