Ai đó đã bảo tôi rằng “Muốn quên đi một người, hãy yêu một người đến sau say đắm hơn”.  Có thể đúng trong một vài trường hợp nếu bạn không yêu người trước thật lòng hoặc bạn là người mau quên chóng chán. Nhưng nếu bạn là một người yêu sâu đậm nhưng đến lúc cạn duyên phải từ bỏ thì việc yêu người mới để quên thật sự rất khó khăn.

Ngàn vạn lần đừng yêu người mới khi trái tim mình chưa bình an, nhịp đập còn chưa yên ổn. Ngàn vạn lần đừng nghĩ tới chuyện yêu một người để quên đi một người. Vì làm như vậy không chỉ ác với bản thân mình, mà còn ác với cả người ta.

Khi con tim chưa bình yên vì người cũ, thì dù cho có người mới quan tâm đến thế nào cũng không khiến ta quên đi người cũ ngược lại còn làm bản thân khó xử hơn, cảm thấy bản thân sao thật xấu xa thế này. Bên một người mà trong tim cứ khắc ghi một người, từng cử chỉ quan tâm của người mới đều bị ta đem ra so sánh với người cũ. Thật sự không công bằng với người mới chút nào.

Chúng ta sinh ra đã là một cá thể cô đơn trên cõi đời này, vì mong muốn tìm được người phù hợp mà không ngừng tồn tại và tìm kiếm. Nhưng điều khiến con người ta giỏi lầm tưởng nhất đó là vị trí của bản thân trong lòng người khác, có những lúc tưởng chừng ta đã tìm đúng người nhưng chỉ cùng nhau đi được một đoạn ngắn phải dừng lại. Rồi ta lại buồn vì những người không đáng và không đúng. Không đáng, là người ấy chưa bao giờ nhìn về phía ta bởi một cái quay đầu, cũng chưa bao giờ có ý định bước chân vào trái tim ta mà chỉ đứng phía bên ngoài vờn đuổi. Còn không đúng, là người đã dành cho ta trọn vẹn cảm tình, nhưng lại không phải là người đến theo sự sắp xếp của số mệnh từ trước, nên họ buộc lòng rời đi.

Chúng ta không trách người bội bạc, cũng không thể vì một người mà đánh mất niềm tin vào tình yêu và cuộc sống. Chúng ta luôn có cách cứu rỗi tâm hồn mình sau khoảng thời gian khó khăn ấy. Có người vượt qua nó một cách nhanh chóng vì họ tôn trọng thân xác này, họ tôn trọng cuộc sống này nên họ không chấp nhận việc buông xuôi chỉ vì một người đã bỏ họ đi. Nhưng có những người trở nên không ổn định khi tổn thương quá mức, đó là những người nặng lòng, nặng tình. Con người muốn quên nhau cũng phải đi ngang qua ngàn vạn lần thương nhớ…

Vậy cho nên, sẽ là lỗi vô cùng nếu chỉ mong muốn tìm quen một người mới, tìm một hơi ấm mới để quên đi cái hơi ấm còn dư xót lại. Vì người đến sau vốn chưa bao giờ là người có lỗi. Họ vô tội mà! Họ chỉ vì thương ta nên xuất hiện. Họ chỉ vì xao lòng với ta nên mới yếu đuối nương nhờ cảm xúc. Nếu không thật lòng dành một góc trong tim mình cho họ, thì hãy để họ rời đi, họ cũng còn hạnh phúc khác.

Đừng ép buộc cảm xúc của mình khi không có tình cảm với họ, như vậy cũng chính là bạn đang không công bằng với chính bản thân mình đó. Đời người vô thường, ngày hôm nay chiếc lá vẫn xanh nhưng ngày mai đã lìa khỏi cây, con người ngày hôm nay vẫn vui vẻ, khỏe mạnh nhưng ngày mai đã không còn trên đời nữa… đó là vô thường. Cuộc sống ngắn ngủi, sao ta cứ ép bản thân làm cái mà ngay cả chính mình cũng không muốn, như vậy là bạn đang hành hạ chính mình mà thôi, đừng vì một người đã bỏ đi mà ép buộc bản thân đi lệch hướng như ban đầu dự định.

Đừng thở dài, cũng đừng day dứt nữa. Chuyện hôm qua đã nằm ở lại, kim đồng hồ cũng đã lùi xa hàng bao nhiêu vòng tròn duyên số. Thay vì buồn hãy tươi tỉnh lên đi!

Ngày mai, sau cơn mưa trời bao giờ cũng bừng nắng đẹp, đón thứ tinh khôi đất trời ấy mà tự vun giữ trong lòng mình một mầm non hy vọng. Hy vọng rằng có một ngày, đối với một người, chúng ta sẽ dừng lại để đồng hành về lâu về dài, bền bỉ, vô ưu…

Tin Liên Quan